Trung Quốc không có khả năng thống trị châu Á, vẫn muốn bành trướng

10/07/2014 06:02

Còn lâu Trung Quốc mới có thể đưa ra được các giá trị văn hóa và chính trị mà được cộng đồng quốc tế chào đón.

Lính Trung Quốc trong đội danh dự quân đội căng dây cho thẳng hàng để đón Thủ tướng Đức Merkel bên ngoài Đại lễ đường Nhân Dân.
Lính Trung Quốc trong đội danh dự quân đội căng dây cho thẳng hàng để đón Thủ tướng Đức Merkel bên ngoài Đại lễ đường Nhân Dân.

he Straits Times ngày 9/7 đăng bài phân tích của 2 học giả Kai Anh và Huiyun Feng, giáo sư khoa chính trị học đại học bang Utah và hợp tác với chương trình nghiên cứu Trung Quốc tại trường S. Rajaratnam đại học Công nghệ Nam Dương với chủ ý bênh vực, nói đỡ cho các hành vi bành trướng, gây hấn của Trung Quốc gần đây – PV.

2 học giả này nói rằng họ không đồng tình với quan điểm của các chuyên gia quốc tế cảnh báo, Trung Quốc sẽ áp dụng học thuyết Monroe của riêng mình để thống trị châu Á và đá Mỹ ra khỏi khu vực. Học thuyết Monroe được Tổng thống Mỹ James Monroe công bố lần đầu năm 1823, nó cảnh báo các cường quốc châu Âu không can thiệp vào các nước châu Mỹ, tôn trọng Tây bán cầu cũng như những mối quan tâm của Hoa Kỳ.

 

Trong những tháng gần đây dường như Trung Quốc đã thực hiện chính sách tương tự, đồng thời leo thang ở Biển Đông và Hoa Đông cũng như thể hiện lập trường cứng rắn đối với Hồng Kông. Có vẻ như một cuộc chiến tranh lạnh mới giữa Trung Quốc và Mỹ đang lờ mờ hiện ra Thái Bình Dương, nhưng 2 học giả này phủ nhận sự tồn tại một học thuyết Monroe phiên bản Trung Quốc.

Có 2 lý do cho việc này, đầu tiên là Trung Quốc không có khả năng để thống trị châu Á. Kai Anh và Huiyun Feng dẫn chứng, chi tiêu quân sự của Trung Quốc vẫn ít hơn 1/3 của Mỹ. Mặc dù Ngân hàng Thế giới dự đoán tổng sản phẩm quốc nội của Trung Quốc trong sức mua tương đương sẽ vượt qua Mỹ vào cuối năm nay. Chính phủ Trung Quốc phủ nhận dự báo này.

Mặt khác, 2 học giả cho rằng còn lâu Trung Quốc mới có thể đưa ra được các giá trị văn hóa và chính trị mà được cộng đồng quốc tế chào đón. Trên thực tế, Bắc Kinh còn một chặng đường dài để có thể bắt kịp Hoa Kỳ trong tất cả các khía cạnh của quyền lực.

Ngay cả khi Trung Quốc đuổi kịp sức mạnh của Mỹ, họ vẫn không thể thống trị châu Á bởi tác động của toàn cầu hóa và phụ thuộc lẫn nhau về kinh tế. Không một quốc gia độc lập nào có thể giải quyết các mối đe dọa an ninh phi truyền thống và những thách thức toàn cầu như chủ nghĩa khủng bố, buôn bán ma túy. Ngay cả Mỹ cũng phải hợp tác với các tổ chức và quốc gia khác.

Tàu Trung Quốc côn đồ đâm chìm tàu cá Việt Nam ngay trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam gần nơi họ hạ đặt trái phép giàn khoan 981.
Tàu Trung Quốc côn đồ đâm chìm tàu cá Việt Nam ngay trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam gần nơi họ hạ đặt trái phép giàn khoan 981.

Những phân tích này của Kai Anh và Huiyun Feng có logic và dễ chấp nhận, nhưng lý do thứ 2 họ đưa ra rằng Trung Quốc “chưa bao giờ có ý định thống trị khu vực” thì lại là nhận định hết sức chủ quan, ngược lại hoàn toàn với những gì đang diễn ra, đặc biệt là ở Biển Đông – tuyến hàng hải huyết mạch quốc tế. Trung Quốc đang tìm mọi cách hiện thực hóa đường lưỡi bò, độc chiếm Biển Đông bất chấp mọi thủ đoạn – PV.

Kai Anh và Huiyun Feng cho rằng Tập Cận Bình đang thúc đẩy “giấc mơ Trung Hoa” là để trẻ hóa quốc gia, không phải một “giấc mơ châu Á”. Và thú vị hơn, 2 học giả này dùng chính phát biểu của Tập Cận Bình về nỗi nhục trăm năm kể từ khi nổ ra chiến tranh Thuốc phiện để chứng minh, không nhà lãnh đạo nào của Trung Quốc muốn xây dựng lại trật tự “thiên triều – phiên thuộc” vì Trung Quốc đã tham gia vào cộng đồng quốc tế, tôn trọng chủ quyền quốc gia và không can thiệp công việc nội bộ nước khác?!

 

Vậy là 2 học giả này chỉ “nghe đài Bắc Kinh” mà không chịu nhìn nhận thực tế. Họ cho rằng Trung Quốc vẫn còn đang điều chỉnh chiến lược, tìm kiếm cách hành xử như một cường quốc chính trị của thế giới. Sự quyết đoán (thực tế là hung hăng, đầu gấu) của Trung Quốc có thể là một phần của “quá trình thương lượng” giữa Bắc Kinh với thế giới bên ngoài.

Vậy phải chăng 6 chiến hạm và một số may bay quân sự Trung Quốc đang hiện diện trái phép gần giàn khoan 981 hạ đặt bất hợp pháp trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam chính là 1 “quá trình thương lượng” bằng nắm đấm của Bắc Kinh?

Kai Anh và Huiyun Feng cho rằng, với sức mạnh ngày càng tăng, Trung Quốc tự nhiên phải thương lượng để tìm kiếm 1 vị trí mới, 1 vị thế mới với thế giới bên ngoài, đặc biệt là Mỹ. Sự bất ổn hiện tại trong quan hệ song phương giữa Trung Quốc với các nước khác “có thể là 1 phần bình thường của quá trình đàm phán mà 2 bên có ý định thăm dò giới hạn chịu đựng của nhau”.

Cần phải nhấn mạnh rằng, chỉ có Trung Quốc kéo tàu chiến, máy bay, giàn khoan, tàu công vụ, tàu cá vỏ thép hùng hổ kéo sang vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa láng giềng để “thăm dò giới hạn cuối cùng” của họ chứ không quốc gia nào đưa tàu chiến và giàn khoan vào vùng biển Trung Quốc để nắn gân Bắc Kinh. Kai Anh và Huiyun Feng đang cố tình đánh đồng kẻ cướp với nạn nhân theo tư duy biến không tranh chấp thành có tranh chấp – PV.

Tiếp đó Kai Anh và Huiyun Feng khuyến cáo các nước châu  Á “không nên phóng đại mối đe dọa từ Trung Quốc” như Joseph Nye Jr đã cảnh báo: Nếu bạn đối xử với Trung Quốc như một kẻ thù, họ sẽ trở thành kẻ thù. Nhưng trên thực tế, mối uy hiếp từ Trung Quốc đã rất hiện hữu, thường trực và rất lớn không cần ai phải phóng đại. Tàu Trung Quốc đã côn đồ đâm chìm tàu cá Việt Nam, đâm hỏng tàu Kiểm ngư Việt Nam trên vùng biển Việt Nam, bất chấp luật pháp và công luận quốc tế – PV.

(Theo Giáo Dục)

Xem nhiều

Tin liên quan

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Video