+
Aa
-

Phù phép làm “bay” núi Hồ ở Hải Phòng: Huyện lấy “vải thưa” che mắt… thành phố

17/12/2014 14:13

Một ngày cuối năm 2014, truyền hình Hải Phòng đưa lên sóng cuộc làm việc giữa giới lãnh đạo thành phố và các doanh nghiệp. Ông giám đốc của Công ty CP xây lắp thương mại (XLTM) lên tiếng kể khổ, mất 8 năm công văn với hơn 100 con dấu, kể cả Bộ Quốc phòng đã đồng ý mà vẫn chưa được cấp phép khai thác một cái núi đất! Trong khi đó, một doanh nghiệp khác, chỉ cần sự “gật gù” của lãnh đạo xã, huyện lại … “ok” ngay!

Phù phép làm “bay” núi Hồ ở Hải Phòng: Huyện lấy “vải thưa” che mắt... thành phố
Núi Hồ đã bị “bóc” đến xương.

Đại tướng ký nhưng…

Khoảng 8 năm trước, huyện Thủy Nguyên bắt đầu khởi công xây dựng nhiều dự án lớn trị giá hàng trăm triệu USD. Nhu cầu san lấp mặt bằng rất cao. Núi Hồ thuộc địa phận xã Minh Tân trở thành điểm ngắm của một doanh nghiệp kinh doanh xây dựng.

Ngày 2/6/2007, Công ty XLTM có tờ trình gửi UBND TP, Sở TNMT Hải Phòng, xin được khai thác 1 triệu m3 đất tại núi Hồ để phục vụ việc san lấp mặt bằng tổ hợp sân golf Sông Giá và nhiều dự án trên địa bàn huyện Thủy Nguyên. Căn cứ theo Luật Khoáng sản, Sở TNMT đã gửi công văn tham vấn 3 sở (XD, NNPTNT, VH-TT-DL), chính quyền địa phương (huyện, xã) cùng Bộ Chỉ huy quân sự TP.Hải Phòng và lập đoàn kiểm tra ở thực địa. Sau khi công ty giải trình, lần lượt các sở, ngành của TP.Hải Phòng và Bộ Quốc phòng đều có văn bản đồng ý để công ty này tổ chức khai thác núi Hồ theo mốc giới được bàn giao.

Tưởng rằng đến thế là cùng! Công ty chỉ chờ lãnh đạo TP.Hải Phòng hạ bút quyết định cho phép khai thác mỏ đất núi Hồ. Nhưng lãnh đạo công ty không ngờ được…

… Không bằng “quan” huyện, xã

Ngày 2/6/2007, công ty xin được khai thác núi Hồ, thì ngày 14/6/2007, huyện cho bà Vũ Thị Đích – công dân địa phương – được thuê đất để xây dựng nhà xưởng sản xuất đồ gốm mỹ nghệ truyền thống tại núi Hồ, xã Minh Tân. Điều trớ trêu, diện tích đất thuê (6.000m2) nằm trọn vẹn trong núi Hồ (có chỗ cao tới 48,8m). Để có được 6.000m2 đất mặt bằng, bà Đích “buộc” phải khoét rỗng quả núi. Hợp đồng thuê đất ghi: “Việc cho thuê đất không làm mất quyền sở hữu nhà nước đối với khu đất và mọi tài nguyên nằm trong lòng đất”. Tuy nhiên, quan chức huyện Thủy Nguyên quên rằng, chính quả núi đất nằm trên mặt đất là tài nguyên thuộc sở hữu nhà nước.

Ngày 28/9/2007, UBND xã Minh Tân đã sốt sắng làm tờ trình hộ cho bà Đích gửi chính quyền huyện Thủy Nguyên: “Để có 6.000m2 mặt bằng nhà xưởng, xin được vận chuyển 50.000m3 đất núi Hồ đi đổ”. Ông Trần Văn San – Phó Chủ tịch UBND huyện – đã ký đồng ý. Được hợp thức hóa, bà Đích làm tới, núi Hồ đã bị khoét thủng.

Theo báo cáo ngày 20/8/2014 của công ty gửi UBND TP.Hải Phòng: Khối lượng đất núi Hồ (ảnh) bị khai thác đem bán hiện nay lên đến gần 750.000m3 (nguyên thổ), ước tính 39 tỷ đồng, mà không phải lập dự án, không phải trồng rừng phòng hộ, không phải xin phép chính quyền TP, các bộ, ngành liên quan, không cần các giấy tờ chứng nhận đầu tư, giấy phép khai thác, chỉ cần một ông Phó Chủ tịch huyện ký là xong!

Không phải nộp một đồng thuế nào cho Nhà nước, lại còn có thêm 10.000m2 đất sạch được hình thành sau khai thác không phải đền bù giải phóng mặt bằng. Cũng cần nói thêm, cái gọi là “Xưởng thủ công mỹ nghệ truyền thống” sau khi hóa trang để xin cấp đất cũng chết luôn để tái sinh thành xưởng sản xuất gạch không nung.

Ngày 5/12/2014, ông Bùi Quang Sản – Giám đốc Sở TNMT Hải Phòng – đã báo cáo với lãnh đạo TP khẳng định, việc khai thác đất núi Hồ của hộ bà Vũ Thị Đích được sự tiếp tay của UBND xã Minh Tân cùng ông Phó Chủ tịch huyện Thủy Nguyên là sai; đề nghị kiểm điểm trách nhiệm các cá nhân và tập thể có liên quan. Một quyết định đúng nhưng quá muộn màng vì núi Hồ đã bị “bóc” đến xương.

(Theo Lao Động)

Bài mới
Đọc nhiều