Nghẹn lòng Phó chủ tịch tỉnh thoát nạn kể bữa cơm cuối cùng ở Rào Trăng 3

[email protected]

20/10/2020 16:07

Ông Nguyễn Thanh Bình, Phó chủ tịch UBND tỉnh Thừa Thiên – Huế, người may mắn thoát nạn trong vụ sạt núi làm 13 cán bộ, chiến sĩ hy sinh khi đi cứu nạn thủy điện Rào Trăng 3, nghẹn lòng kể về bữa cơm cuối cùng. 

Hiện trường vụ sạt núi ở Trạm bảo vệ rừng Tiểu khu 67 làm 13 cán bộ, chiến sĩ hy sinh /// CTV
Hiện trường vụ sạt núi ở Trạm bảo vệ rừng Tiểu khu 67 làm 13 cán bộ, chiến sĩ hy sinh

Chiều 19.10, tại cuộc họp báo Đại hội Đại biểu Đảng bộ tỉnh Thừa Thiên – Huế, ông Nguyễn Thanh Bình – Phó chủ tịch UBND tỉnh,  lần đầu tiên xuất hiện trở lại sau vụ sạt núi kinh hoàng tại trạm bảo vệ rừng ở Tiểu khu 67, rừng đầu nguồn sông Bồ (xã Phong Xuân, H.Phong Điền, Thừa Thiên – Huế). Vụ sạt lở làm 13 cán bộ chiến sĩ hy sinh khi đi cứu hộ cứu nạn sạt lở ở Nhà máy thủy điện Rào Trăng 3.

Sau cuộc họp, tức là 6 ngày sau khi vụ thảm nạn, ông Nguyễn Thanh Bình mới có thể tạm bình tâm để chia sẻ về những khoảng khắc kinh hoàng.

Nghẹn lòng Phó chủ tịch tỉnh thoát nạn kể bữa cơm cuối cùng ở Rào Trăng 3 - ảnh 1
Ông Nguyễn Thanh Bình (đứng) trong cuộc họp báo Đại hội Đảng bộ tỉnh Thừa Thiên – Huế lần thứ 16, nhiệm kỳ 2020-2025

Khi bắt đầu câu chuyện, ông Bình đã nghẹn giọng rất lâu và phải cố để nuốt nước mắt vào trong mới nói được thành lời: “Với anh em còn sống sót trở về, đây là câu chuyện rất là khó khăn, đau khổ”.

“Một đoàn đi vào, giờ sống sót 8 anh em, rất là đau buồn. Sau sự việc hôm đó, thì (chúng tôi – PV) cũng tập trung anh em để làm sao tìm kiếm nhanh nhất những đồng đội của mình. Thực ra 8 anh em còn lại, nhưng sau đó vì bị thương, vì kiệt sức nên đã được đưa về để điều trị, nghỉ ngơi. Chỉ còn ở lại hiện trường chỉ đạo và tham gia công tác cứu hộ, cứu nạn, tìm kiếm cho đến khi tìm được 13 đồng đội chỉ còn tôi và anh Ngô Nam Cường (Chỉ huy trưởng Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Thừa Thiên – Huế), ông Bình kể.

“Đây là sự việc đáng tiếc, đau buồn nhưng nó thể hiện tinh thần của người lính, tinh thần giúp dân như câu nói của anh Man (thiếu tướng Nguyễn Văn Man – PV), mà trong đoạn clip mọi người đã nhìn thấy: “Vì việc gấp, vì nhiệm vụ, vì nhân dân mình phải làm, quyết tâm đến cùng”.

>> Những hình ảnh cuối cùng của Đoàn công tác tại Trạm 67 trên đường đi cứu hộ ở thủy điện Rào Trăng 3

>> Nhân viên trạm 67 thoát chết kể lại giây phút lạnh người

Bữa cơm cuối cùng với nửa chai nước mắm và muối mì tôm

Ông Nguyễn Thanh Bình kể: “Ngày hôm đó, đoàn đi đến Khe Cát do nước ngập sâu không qua được, các phương tiện phải để lại hết, sau đó mọi người lội bộ đi vào. Trên đường đi, anh em đã vượt qua rất nhiều điểm sạt lở (8 – 9 điểm) và có nhiều lúc phải bỏ dép ra ngoài vì bùn đất dính không đi được. Bị các cây mây, cây gài cào xước, rách chân tay nhưng vẫn quyết tâm đi”.

Theo lời ông Bình, cả đoàn cứ đi bộ suốt cho đến khoảng 8 giờ hơn (tức 20 giờ ngày 12.10) thì khi đó trời mưa to, mọi người mới quyết định dừng lại ở Trạm bảo vệ quản lý rừng Tiểu khu 67 – một điểm rất an toàn mà lâu nay cán bộ kiểm lâm đã ở; địa hình rất là chắc chắn và trong đoàn có nhiều cán bộ có kinh nghiệm.

“Khi vào đó cũng có cắt cử một số anh em trinh sát đi thăm dò đường để nắm bắt tình hình; các anh em còn lại đi tìm củi, nhóm lửa để hong khô áo quần, rồi tìm áo khô của anh em kiểm lâm mặc vào. Cả mấy anh em vừa ngồi nhóm lửa, hong khô áo quần vừa trao đổi kế hoạch cho ngày mai và báo tình hình về,” ông Bình nói tiếp.

“Tìm quanh được một ít gạo. Ở đó cũng toàn tướng, tá đấy nhưng cũng nấu cơm; rồi tìm được ít nước mắm (ông Bình dùng tay để mô tả chai nước mắm còn gần một nửa – PV) , ít muối mì tôm chia nhau ăn. Mỗi người cũng ăn được một chén. Ăn cơm xong thì một số anh em mệt đi ngủ, căn nhà có 3 gian, 8 anh em sống sót ngủ ở gian ngoài cùng bên phải (gian lồi, có 2 giường),” ông tiếp.

Ăn cơm xong thì một số anh em mệt đi ngủ, căn nhà có ba gian, có một gian bếp. Cũng tùy thôi, không có phân công, ai nằm chỗ nào thì nằm.

Những hình ảnh cuối cùng của đoàn công tác. Ảnh: Cắt từ clip

Kêu mãi “Còn ai không!”

“Khi các anh em đã thiu thiu ngủ, khoảng hơn 12 giờ (tức 24 giờ đêm – PV) nghe tiếng động rất là to (ầm ầm, rào rào) ụp xuống. Thực ra lúc vùng dậy thì cũng chưa định hình được chuyện gì xảy ra, chỉ thấy Cường kêu (bị 2 tấm tường đè vào chân) rồi nhìn xuống dưới chân thì thấy bùn lầy, đất đai, bê tông trộn 1 khối”, ông Bình nói.

“Khi xảy ra sự việc có một cậu bên Cục cứu hộ, cứu nạn, Bộ Quốc phòng hô to: “Các anh em tìm góc chữ A mà chạy vào!”…”

Ông Bình kể, sau khi định hình lại, 8 anh em giúp Cường xử lý chân thì kêu: Còn ai không? Tìm những người còn lại nhưng không nghe ai trả lời nữa. Tất cả đều im lìm!

Nghẹn lòng Phó chủ tịch tỉnh thoát nạn kể bữa cơm cuối cùng ở Rào Trăng 3 - ảnh 2
Ảnh Trạm bảo vệ rừng ở tiểu khu 67 (trước khi xảy ra vụ sạt lở đất ngày 12.10). Gian nhà sơn vàng là nơi 8 người sống sót nằm trước khi họ thoát ra được
Địa điểm trạm Kiểm lâm 67 bị một lớp bùn đất đè lên. Ảnh: CTV

“Rất là may khi nó đánh xuống làm mất hơn 2/3 căn nhà, chỉ còn chừa lại cái phòng của anh em. Anh em khi đó mới phá cửa ra, quơ được 2 cái đèn pin. Tôi thì có thói quen hay để điện thoại trên đầu giường nên khi xảy ra sự việc vùng dậy thì quơ trúng cái điện thoại”.

Sau khi bàn bạc, nhận định tình hình vô cùng nguy hiểm, anh em quyết định đi ra, chia làm 2 tốp theo hướng cái bảng của trạm chỉ về hướng thành phố để xác định.

Xuống đến đường rồi mới thấy sự tàn phá của vụ việc; khi đi lên còn cây cối, đến khi đi xuống chỉ thấy toàn bùn, đất, lội quá ngang bắp đùi. Anh em vừa trườn, bò để xuống

Ông Bình cho biết khi xuống đến đường, anh em mới xốc lại tinh thần và họp bàn làm gì tiếp theo. “Nhưng khi anh em mới ổn định được khoảng 5 phút thì lại nghe tiếng nổ bùng bùng tiếp. Xác định nếu vẫn đứng quanh đó sẽ rất nguy hiểm, anh em mới hô nhau chạy”.

Đoàn chạy về đến điểm sạt lở cuối (cách khoảng 500m) với Trạm bảo vệ quản lý rừng thì gặp anh Tham mưu trưởng Ban chỉ huy quân sự huyện cùng 1 kíp đang đi lên, rồi hỗ trợ anh em đi về.

Các anh em thay nhau dìu người bị thương đi về; đến khoảng 2 giờ thì có sóng điện thoại Viettel, mới gửi tin về cho lãnh đạo tỉnh báo tình hình gặp nạn.

Các anh em tiếp tục dìu nhau vượt qua các điểm sạt lở, đến điểm sạt lở ngoài cùng nhất thì có chiếc xe máy do mấy anh em lên sau chuẩn bị; khi đó mới ưu tiên để chở người bị thương xuống trước; những người còn lại tiếp tục đi bộ về chỗ Khe Cát để lên xe đặc chủng ra xã đến xã Phong Xuân khoảng là 5 giờ sáng”

Lúc đó báo cáo lại tình hình cụ thể để ứng cứu. Sáng hôm sau, khi lên lại thì mới thấy cảnh tượng ghê gớm quá, mình không thể tưởng tượng được, nó hết sức tàn phá, mà có lẽ nếu anh em lúc đó chần chừ một tí nữa chắc cũng không còn.

Đây là câu chuyện rất đau xót, là sự thiếu may mắn, vì chỗ đó (Trạm 67)  tương đối an toàn, vì họ đã ở mấy chục năm rồi, vì kiểm lâm họ cũng đã tính trước khi chọn rồi. Nói thật trong thời điểm đó có cái như vậy là quá an toàn để nghỉ ngơi để mai tiếp tục đi vào.

Sau khi ra ngoài, những anh em đã thống nhất với nhau làm thế nào đó để lo chu đáo nhất cho những người nằm xuống. Trong anh em cũng sẽ có những việc làm nhằm giúp đỡ thêm cho người thân liệt sĩ qua đoạn này rồi còn tương lai nữa chứ.

Như Bình (Chủ tịch huyện Phong Điền) ra đi để lại hai đứa con còn nhỏ, rồi các chiến sĩ ở Bộ chỉ huy Quân sự tỉnh cũng vậy, ra đi để lại những người con quá nhỏ…

Sau khi ra được UBND xã Phong Xuân (H.Phong Điền, Thừa Thiên – Huế) và khi Quân khu 4 và tỉnh Thừa Thiên – Huế lập Sở chỉ huy tiền phương cứu nạn cứu hộ thủy điện Rào Trăng 3 tại đây. Ông Bình và ông Ngô Nam Cường quay trở lại hiện trường, phối hợp với lực lượng cứu hộ, cứu nạn tìm kiếm người mất tích và đến khi tìm được hết 13 cán bộ, chiến sĩ hy sinh (đêm 15.10) thì cả hai mới trở về.

Video về hình ảnh cuối cùng của 13 cán bộ hy sinh khi đi cứu hộ Rào Trăng 3:

Thành Nhân

Xem nhiều

Tin liên quan

Cùng sự kiện

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM