Nữ bác sĩ bỏ thi thạc sĩ về chống dịch Covid-19

17/08/2020 10:21

Nước mắt rơi, giọt mồ hôi đổ xuống, những đêm trường thức trắng bên ca bệnh đớn đau, nhiều khi khiến các bác sĩ muốn ngã khuỵu, buông xuôi.

Ảnh minh họa

Nữ bác sĩ 39 tuổi, đến từ Quảng Nam, vội vã rời kỳ thi chuyên khoa 1 ở Huế, đến ngay Bệnh viện dã chiến Hòa Vang, Đà Nẵng để lao mình vào cuộc chiến chống Covid-19. Cô nói rằng, đang chuẩn bị thi tốt nghiệp thạc sĩ, nghe tin Đà Nẵng có dịch, nên làm đơn xin hoãn thi để về nhận công tác từ 27/7 đến nay.

Ban đầu, cô khám sàng lọc cho đối tượng F1 và F2 có triệu chứng. Sau khi thành lập Bệnh viện dã chiến Hòa Vang, cô được điều vào Khu hồi sức bệnh nặng, nơi những ca Covid có tiên lượng ra đi bất cứ khi nào. Khi được hỏi về sự lo ngại, cô chỉ cười: “Bác sĩ, tất nhiên không bao giờ sợ hãi bệnh nhân, chỉ biết làm hết sức mình để cứu họ. Được nhìn thấy ca bệnh khỏe là vui rồi. Thế nhưng, nhiều khi, ngủ dậy, sụt sịt mũi vì nhiễm lạnh nhưng tôi cũng có cảm giác “gai gai” sống lưng vì sợ mình có triệu chứng nhiễm”.

Cô bác sĩ sinh ra ở Điện Bàn (Quảng Nam), lớn lên ở Đà Nẵng, tốt nghiệp Đại học Y khoa Huế, nhận công tác tại Bệnh viên Hòa Vang (Đà Nẵng). Dịch bệnh hoành hành, cô, cũng như hàng ngàn bác sĩ khác, để lại đứa con còn nhỏ cho ông bà ngoại chăm sóc, khoác ba lô lên Bệnh viện dã chiến Hòa Vang, chống chọi trong cuộc chiến sống còn, chưa biết ngày trở về.

Trong một trang nhật ký ngày 15/8, cô viết: “Sắp hết tuần thứ ba kể từ khi bước vào chiến đấu, cũng chẳng nhớ tháng ngày nào.

Má gọi điện hỏi: – Sao gần ba tuần rồi chưa về?

– Dạ sao về được, bệnh vẫn còn đông mà.

– Thế khi nào về?

– Dạ, thì khi nào hết dịch đã chứ má. Làm sao con biết được ngày về đây má ơi, khi hằng ngày bệnh vẫn còn tăng. Đài báo mỗi ngày Đà Nẵng có thêm ca mắc mới là con và các đồng nghiệp lại phải mặc đồ bảo hộ kín mít để chiến đấu mà…

Đến bây giờ, tuy thời gian kéo dài nhưng mọi người dường như đã quen. Không còn tiếng khóc mỗi khi điện về cho gia đình, không còn bỏ bữa vì mệt mỗi khi hết ca và không còn nơm nớp lo sợ lỡ mình dính bệnh. Bây giờ mọi người đã quen việc hơn, đã xác định tâm lý về cường độ làm việc và mối nguy hại rình rập quanh mình. Ngày hôm qua, khi nghe tin một bác sĩ nhiễm là mọi người nhao nhao lên một lúc, rồi sau đó cũng lại vào guồng làm việc và phục vụ bệnh nhân như chưa có gì xảy ra.

“Chẳng biết bao giờ mình nhiễm, vậy thì hôm nay cứ phải sống, phải làm việc cho tốt, làm việc hết sức mình. Chứ nhiễm rồi là bị nhốt vô phòng bệnh, bị phục vụ cơm ngày ba bữa đến “béo ú” cả ra đấy”, cô nói. Giờ đây, Bệnh viện dã chiến Hòa Vang đã hái quả ngọt đầu tiên, ba ngày với 24 bệnh nhân và một người được xuất viện. Họ cười còn mình khóc. Khóc vì mừng, vì hạnh phúc, vì quá xúc động khi thấy công sức cả tập thể bỏ ra bấy lâu đã được đáp đền. Và thấy rằng, đường về không còn xa lắm…”.

Bệnh viện dã chiến Hòa Vang hiện có150 y bác sĩ, khoảng 200 ca bệnh Covid-19. Cũng như đồng nghiệp, nữ bác sĩ 39 tuổi đã vật lộn sinh tử với những ca nặng, không người nhà chăm. Cô là bác sĩ nhưng phải cùng gánh vác, chia sẻ với đồng nghiệp để có thể vừa điều trị, vừa chăm sóc từ ăn, uống, tắm rửa, vệ sinh… từng bệnh nhân.

Bác sĩ tự cắt tóc cho nhau tại Bệnh viện dã chiến

Khi tôi hỏi về tình hình sinh hoạt, các y, bác sĩ tự cắt tóc cho nhau tại Bệnh viện dã chiến, cô tâm sự: “Chúng tôi con gái nên chưa phải cắt tóc nhiều. Mỗi lần xong ca trực, mọi người phải tắm gội sạch sẽ để haạn chế lây nhiễm. Một số bạn nam muốn tiện nên cạo cả đầu, con gái chúng tôi chỉ cắt ngắn bớt”. Tôi hỏi tiếp về thông tin “các y bác sĩ phải mang bỉm”? Cô cười nói: “Không đến mức đó đâu. Tụi tôi làm việc theo ca 8-10 giờ/ngày nên cũng thong thả. Nhịn khát và nhịn đi vệ sinh thì có nhưng không đến mức phải mang bỉm”.

Nữ bác sĩ kể tiếp: “Trước đây, bệnh nhân của tôi là những em bé đáng yêu, giờ đây là các cụ đã bị nhiễm Covid-19 có bệnh nền nặng. Nhìn các cụ với dây nhợ, máy móc quanh mình, lòng tôi lại quay quắt, quặn cả ruột gan”. Số bệnh nhân tử vong đến nay là 24 ca trong vòng hai tuần (tính đến 16/8) khiến người dân Đà Nẵng ít nhiều hoảng sợ cho dù hầu hết là ca có bệnh nền nặng như suy thận mạn tính giai đoạn cuối, ung thư, tiểu đường, huyết áp cao…

Để biết thêm về việc an táng đối với những ca bệnh Covid-19 đã qua đời, tôi tò mò hỏi. Nữ bác sĩ buồn bã trả lời: “Bệnh nhân tử vong sẽ được báo cáo lên cấp trên. Thi thể được khử khuẩn cẩn thận, chuyển xuống nhà đại thể (nhà xác) để khâm liệm. Sau khi hoàn thành các thủ tục theo quy định, thi hài của người quá cố sẽ được đưa vào quan tài, vận chuyển đến Trung tâm hỏa táng An Phước Viên (xã Hòa Sơn, huyện Hòa Vang, Đà Nẵng) để hỏa thiêu”.

Khi tôi viết những dòng này, nữ bác sĩ đang chuẩn bị cho ca trực tối (20h30 đến 8h sáng hôm sau). Bệnh viện dã chiến Hòa Vang chia làm ba ca, từ 7h-13h30, từ 13h30-20h30 và từ 20h30-7h. Với cách làm này, bệnh nhân rất yên tâm vì các y bác sĩ trực chiến 24/24, không một giây ngưng nghỉ để theo dõi tình trạng sức khỏe người bệnh.

Dạo này, Đà Nẵng hay giông, cơn mưa chiều tại vùng trung du khiến nữ bác sĩ lại nhớ phố thị, nhớ nhà, ba má và các con. Cho dù thế nào đi nữa, cô vẫn dành hết tâm và trí lực cho “cuộc chiến” này. Tình người Đà Nẵng vẫn ấm áp như những gì cô và các đồng nghiệp cống hiến tại Bệnh viện dã chiến Hòa Vang. Nước mắt rơi, giọt mồ hôi đổ xuống, những đêm trường thức trắng bên ca bệnh đớn đau, nhiều khi khiến các bác sĩ muốn ngã khuỵu, buông xuôi. Nhưng không, họ vẫn gượng dậy bằng ý chí, bằng lời thề Hippocrates, quyết cứu sống bệnh nhân Covid-19 bằng tất cả khả năng của mình.

Với một lực lượng y bác sĩ nhiệt huyết như vậy, cùng những hộ lý, điều dưỡng ngày đêm lầm lũi làm việc với lực lượng y tế hỗ trợ từ Bệnh viện Bạch Mai, Chợ Rẫy…, tôi tin rằng, ngày chiến thắng “giặc Covid-19” của Việt Nam không xa lắm. Hãy tin tưởng, hãy ý thức thực hiện đầy đủ tất cả những khuyến cáo của cơ quan chức năng, Đà Nẵng sẽ chắc chắn thành công trong đợt dịch lần hai này.

Phố phường lại như xưa, nắng vẫn vàng, hàng cây lá vẫn xanh trên những con đường ấm áp tình người, như những lời trong ca khúc nổi tiếng “Đà Nẵng tình người” về thành phố biển này: “Có qua bao lận đận mới biết đâu biển cạn, đâu là dòng sông sâu. Có hiểu được lòng nhau mới tới bờ tới bến. Có hiểu được lòng nhau mới thấu hết nghĩa tình…”.

(Theo VNE)

Từ khóa:
Xem nhiều

Tin liên quan

Cùng sự kiện

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM