+
Aa
-
“Nói bầu Đức thất bại do không bán được cầu thủ sang châu Âu là sai lầm”
28/08/2014 05:00

Dìu dắt Lee Nguyễn từ những ngày chập chững biết đá quả banh cho đến lúc tìm thầy, tìm trường để con trai học theo đuổi đam mê bóng đá và cũng từng lặn lội sang Hà Lan, Đan Mạch rồi về Việt Nam để theo dõi, giúp đỡ Lee Nguyễn trong sự nghiệp, ông Nguyễn Văn Phẩm chia sẻ với Một Thế Giới về chuyện chuyển nhượng cầu thủ trẻ sang châu Âu.

Ông Nguyễn Văn Phẩm và Lee Nguyễn khi còn ở Việt Nam
Ông Nguyễn Văn Phẩm và Lee Nguyễn khi còn ở Việt Nam

Thưa ông Phẩm, ông có thể cho biết Lee Nguyễn đến với bóng đá như thế nào?

Tôi quê tỉnh Bến Tre và sang Mỹ năm 1973 khi được 12 tuổi, định cư ở thành phố Dallas (Texas). Lúc tuổi thanh niên tôi rất mê đá banh và đã chơi trong đội bóng của cộng đồng người Việt tại Dallas. Chính vì vậy khi sinh Lee Nguyễn (tên Việt là Nguyễn Thế Anh) tôi đã dạy cháu đá banh từ lúc bé khi mới biết đi, gần như ngày nào 2 cha con cũng đá banh với nhau và rất mừng khi thấy Lee rất mê và năng khiếu nên tôi đã tìm gửi cho cháu học bóng đá.

Có một kỷ niệm vui là lúc Lee được 6-7 tuổi đá bóng trong đội bóng ở khu phố và cháu đá rất giỏi, ghi bàn ầm ầm nên các phụ huynh người Mỹ họ không chịu, bảo “thằng nhỏ châu Á” kia ăn gian tuổi và không chịu cho Lee vào đá cho đến khi tôi phải chìa giấy chứng nhận ngày sinh tháng đẻ thì họ mới chấp nhận.

Vậy ông có nghĩ ngày nào đó Lee Nguyễn trở thành cầu thủ chuyên nghiệp không?

Tôi không nghĩ đến. Tôi thấy Lee có năng khiếu nên tôi cũng muốn cháu đá giỏi hơn nên năm 12 tuổi tôi tìm đến một ông thầy người Brazil từng đá với Pele ở Santos di cư sang Mỹ dạy bóng đá để dạy Lee đá banh. Năm 13 tuổi, Lee được chọn vào Học viện bóng đá Dallas Texans do cựu tuyển thủ Iran Hassan Narazi (dự World Cup 1978) mở tại Dallas rồi sau đó Lee thi đấu cho Dallas Texans ở các giải trẻ, trong đó vô địch giải U.18 Mỹ, được gọi vào tuyển U.18, U.20 Mỹ.

Tôi chỉ muốn cháu đá banh giỏi để sau này tuyển thẳng vào Đại học và sẽ được miễn học phí vì ở Mỹ tiền học Đại học rất tốn kém. Em gái Lee (Michelle Nguyen, tên Việt là Diễm My) năm 9 tuổi cũng mê bóng đá thì tôi cũng dạy luôn rồi sau này cả 2 anh em nó đều được vào thẳng Đại học, được cấp học bổng và tôi không phải đóng học phí Đại học.

Lee Nguyễn nhận phần thưởng "Cầu thủ trung học hay nhất năm 2004" từ tay huyền thoại bóng đá Mỹ Claudio Reyna
Lee Nguyễn nhận phần thưởng "Cầu thủ trung học hay nhất năm 2004" từ tay huyền thoại bóng đá Mỹ Claudio Reyna

Cơ duyên nào đưa Lee Nguyễn sang CLB PSV Eindhoven (Hà Lan) năm 2006?

Sau khi vô địch giải U.18 Mỹ trong màu áo Dallas Texans, Lee được bầu làm Cầu thủ trung học hay nhất năm 2004 rồi được gọi vào tuyển U.18 Mỹ và sau đó nhận được lời mời nhập học của nhiều trường Đại học danh tiếng. Lee và tôi đã chọn Đại học Indiana là trường luôn đứng trong top 3 về môn bóng đá, Lee theo học ngành quản trị kinh doanh.

Năm 2005, Lee đá cho Indiana và được giải “Cầu thủ sinh viên hay nhất năm” và ông Jurgen Klinsmann lúc đó là tuyển trạch viên tuyển trẻ của LĐBĐ Mỹ đã gọi điện thoại đến nhà nói rằng đã thấy Lee đá bóng và bảo sẽ gọi Lee vào danh sách dự tuyển 40 cầu thủ tuyển U.20 Mỹ chuẩn bị cho VCK U.20 thế giới. Ông Klinsmann có khuyên tôi là nên cho Lee đi theo con đường bóng đá chuyên nghiệp thay vì đợi học xong Đại học thì sẽ khó phát triển.

Lee vào tuyển U.20 Mỹ thi đấu giải U.20 thế giới ở Hà Lan, rồi sau đó sang Bắc Ireland đá giải Milk Cup và đoạt chức vô địch. Lúc đá giải U.20 thế giới ở Hà Lan, ông Guss Hiddink có để ý đến Lee nên sau khi tuyển U.20 Mỹ về nước thì bên PSV Eindhoven họ mời ký hợp đồng chuyên nghiệp với mức lương 200.000 USD/năm. Giải MLS cũng chào mức lương 200.000 USD/năm với Lee, số tiền rất lớn cho cầu thủ chỉ mới 19 tuổi, tuy nhiên chúng tôi quyết định để Lee sang Hà Lan.

Ông nghĩ sao về chuyện Học viện HAGL Arsenal JMG đào tạo cầu thủ ra với mục đích bán sang châu Âu?

Tôi từng ở trung tâm Hàm Rồng nhiều tháng trời khi Lee Nguyễn đá cho HAGL năm 2009 nên tôi biết Học viện HAGL Arsenal JMG. Về chu trình đào tạo thì tôi thấy Học viện HAGL JMG đào tạo rất tốt, chăm sóc cầu thủ chu đáo và dạy đá bóng còn nhiều hơn cả ở Học viện Dallas Texans (tập 3 buổi/tuần và thi đấu vào cuối tuần). Mục đích đào tạo để bán sang châu Âu của Học viện HAGL Arsenal JMG là chuyện của JMG và bầu Đức, tôi không rành lắm.

Tuy nhiên chuyện bán được cầu thủ sang châu Âu không phụ thuộc vào ý muốn chủ quan của mình.

Lee Nguyễn trong màu áo PSV Eindhoven
Lee Nguyễn trong màu áo PSV Eindhoven

Cụ thể là như thế nào?

Bóng đá chuyên nghiệp ở châu Âu như Hà Lan có trình độ rất cao nên không phải dễ mà sang đó được. Chẳng hạn cả tuyển U.20 Mỹ đá giải U.20 TG năm 2005 thì sau đó khi về nước chỉ có mỗi một mình Lee là được CLB châu Âu để ý, ngỏ lời mời.

Hầu hết cầu thủ trẻ ở Mỹ sau 18 tuổi thi đấu ở Đại học rồi đá ở giải MLS vài năm rồi từ đó mới trưởng thành, cứng cáp hơn thì mới được chuyển nhượng sang châu Âu. Tiền đạo Clint Dempsey học ở Dallas Texans, trên Lee 2 khóa cũng phải đá cho New England Revolution 3 mùa bóng và lúc 23 tuổi mới sang Tottenham.

Ngay cả khi qua được châu Âu rồi cũng phải cạnh tranh gay gắt mới được lên đội 1 và ra sân thi đấu. Hồi Lee còn ở Hà Lan thì Lee và Ibrahim Afellay khá thân thiết, ở chung phòng với nhau và 2 đứa phấn đấu ghê ghớm chỉ mon men ở vị trí thứ 16-17 ở đội PSV Eindohoven, tức chỉ ngồi dự bị là chính chứ không dễ vô sân đá. Ngay cả Afellay khi thành công ở PSV, vào ĐT Hà Lan đá World Cup 2010 song lúc sang Barca mấy năm nay cũng toàn dự bị suốt.

Rất nhiều cầu thủ Mỹ tìm đường sang châu Âu thất bại cũng phải quay trở lại Mỹ.

Nhiều người cho rằng việc Học viện HAGL Arsenal JMG không bán được cầu thủ nào sang châu Âu là thất bại của bầu Đức. Được biết ông từng hợp tác với các công ty môi giới cầu thủ quốc tế,  ông đánh giá như thế nào?

Tôi không cho đó là thất bại của bầu Đức. Như tôi đã nói, bóng đá chuyên nghiệp châu Âu ở trình độ rất cao. Ngay cả nước Mỹ có nền bóng đá khá mạnh nhưng 1 năm rất ít cầu thủ trẻ được sang châu Âu.

Hầu hết các cầu thủ trẻ ở Mỹ nếu sang châu Âu họ cũng bắt đầu ở những giải đấu của Na Uy, Đan Mạch, Ba Lan, Bỉ, Hà Lan… rồi sau đó nếu đá giỏi mới được các CLB ở Anh, Ý, Đức, Tây Ban Nha để ý đến. Ngay cả Nhật Bản cũng mạnh nhất châu Á nhưng mỗi năm chỉ bán được 2-3 cầu thủ sang châu Âu là mừng lắm rồi.

Lee Nguyễn và Clint Dempsey, một trong số rất ít cầu thủ Mỹ thành công khi sang châu Âu thi đấu
Lee Nguyễn và Clint Dempsey, một trong số rất ít cầu thủ Mỹ thành công khi sang châu Âu thi đấu

Theo ông, đâu là lối ra cho Học viện HAGL Arsenal JMG?

Tôi quý và nể trọng bầu Đức vì tôi thấy ông ấy có tâm huyết với bóng đá cũng như ông ấy đã đối xử rất tốt với cha con tôi khi chúng tôi còn ở HAGL. Tôi thấy con đường mà bầu Đức đang làm là đúng với quy trình của bóng đá chuyên nghiệp.

Tôi nghĩ bầu Đức cứ bình tĩnh, không có gì vội vàng hết. Cầu thủ Học viện HAGL Arsenal JMG khi tốt nghiệp có thể thi đấu ở V.League vài năm rồi từ từ họ sẽ tiến bộ dần và khi cầu thủ giỏi hơn sẽ được các CLB ở các nước Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc, Thái Lan hay các CLB ở châu Âu để ý đến và đặt vấn đề chuyển nhượng. Cứ theo trình tự như vậy nếu may mắn cầu thủ của Học viện HAGL Arsenal JMG sẽ xuất hiện ở các giải đấu lớn như Anh, Đức, Ý, Pháp.

Đừng vội nghĩ cứ đào tạo cầu thủ xong là bán được sang châu Âu.

Cám ơn ông vì cuộc trao đổi !

(Theo Một Thế Giới)

Bài mới
Đọc nhiều