Ni cô mặc quân phục! Vậy thì sao?

18/08/2013 20:01

Ni cô mặc quân phục, mặc áo tứ thân trình diễn văn nghệ chẳng qua chỉ là nói lên hai nét văn hóa của dân tộc: quân phục tượng trưng cho sự hào hùng của nữ nhân Việt Nam trước nghịch cảnh của thời thế, tiếp nối tinh thần Trưng, Triệu, còn áo tứ thân nói lên nét duyên dáng của phái nữ Việt Nam.

Ngày 14/8 /2013 BBC có một bài đầu đề: Ni cô ‘thay nâu sồng mặc quân phục’
(http://www.bbc.co.uk/vietnamese/culture_social/2013/08/130814_nun_inappropriate_clothes.shtml).

Ni cô mặc quân phục! Vậy thì sao?
Ni cô mặc quân phục! Vậy thì sao?

Chỉ với cái đầu đề chúng ta có thể thấy sự bất lương trí thức của BBC tiếng Việt. Vì đây chỉ là một màn trình diễn văn nghệ, chứ không phải là Ni cô vĩnh viễn “thay nâu sồng mặc quân phục.” Nếu lương thiện thì đầu để của bài viết phải là “Ni cô mặc quân phục trình diễn văn nghệ.” Hơn nữa, trong URL chúng ta thấy cụm từ nun_inappropriate_clothes. BBC tiếng Việt vì dốt nên đã cho rằng Ni Cô mà mặc quân phục là không thích hợp. Điều này phản ánh sự hiểu biết hẹp hòi của BBC tiếng Việt về Phật Giáo.

Thứ nhất, từ xưa tới nay Phật Giáo luôn luôn đặt quốc gia lên trên hết. Khi thực dân Pháp xâm lăng và dưới thời Pháp thuộc, nhiều Chùa đã trở thành nơi bao che, bảo vệ cho những người yêu nước chống Pháp. Trong cuộc kháng chiến ở Việt Nam gần đây cũng vậy có nhiều tu sĩ bỏ áo cà sa đi theo kháng chiến, đó không phải là theo Cộng sản vì lý thuyết Cộng sản mà vì theo truyền thống yêu nước, xét đúng ưu tiên của thời thế, giặc đến nhà đàn bà phải đánh, nền độc lập của nước nhà trên hết, không như bọn việt gian vô tổ quốc, phi dân tộc, chủ trương “thà mất nước chứ chẳng thà mất Chúa”. Cho nên, nếu Ni Cô có “cởi áo nâu sồng mặc quân phục” như các tu sĩ “cởi áo cà sa khoác chiến bào” cũng đâu có phải là chuyện lạ. Lịch sử Việt Nam viết rõ, trong những cuộc chiến chống ngoại xâm, các Chùa thường là nơi che dấu quân kháng chiến, và nhiều tăng, ni đã: “Nghe theo tiếng gọi của núi sông / Cà sa gửi lại chốn thư phòng…”.

Thứ nhì, lịch sử đã chứng tỏ truyền thống yêu nước, hộ quốc, an dân của Phật Giáo. Thiên hạ Lý Trần bán vi Tăng (Nửa thiên hạ sống như là các tu sĩ Phật Giáo), nhưng thời đại Lý Trần cũng là thời đại oanh liệt nhất của Việt Nam, ba lần đánh bại quân xâm lược hùng mạnh nhất vào thời đó. Tăng sĩ Phật Giáo “cởi áo cà sa khoác chiến bào”, tham gia chống xâm lăng không phải là chuyện hiếm hoi, trong thời nào cũng có. Khi xưa thì Tuệ Trung Thượng Sĩ, anh của Hoàng Hậu Nguyên Thánh Thiên Cảm, thời bình thì tu ở Chùa, thời chiến thì khoác chiến bào chống xâm lăng, cùng Đức Trần Hưng Đạo lập được nhiều chiến công, đuổi xong ngoại xâm rồi lại trở về Chùa sống thung dung tự tại; Vua Trần Nhân Tông cũng vậy, sau khi chiến thắng ngoại Mông, bỏ ngôi báu, xuất gia làm Trúc Lâm đầu đà. Ngày nay cũng vậy. Trong hai cuộc chiến chống xâm lăng vừa qua, Phật Giáo luôn luôn gắn liền với tinh thần yêu nước, cho nên có những tăng ni Việt Nam đã cởi áo cà sa, nâu sồng, mặc quân phục lên đường chiến đấu chống ngoại xâm. Vậy thì màn trình diễn văn nghệ của các Ni Cô chẳng qua cũng chỉ là diễn lại sự hy sinh đóng góp cho quốc gia của tăng ni Phật Giáo trong thời chiến, khích lệ lòng yêu nước của quần chúng, có gì mà phải thắc mắc.

Chúng ta hãy đọc một đoạn trên: http://e207.net.vn/bai-vit/bai-vit-v-e207/phong-s-ky-s/1943-huyn-thoi-v-chua-co-nhng-v-s-qci-ao-ca-sa-khoac-chin-baoq

Năm 1999, nhân kỷ niệm 52 năm Ngày truyền thống “Nghĩa sĩ Phật tử” (27/2/1947), một nhóm ni sư từng phát nguyện “Cởi áo cà sa khoác chiến bào” đã cho lập một bia đá ngay trong khuôn viên chùa để ghi nhớ sự kiện đó. Nhà chùa cũng đã cho xây dựng Đài tưởng niệm các Nghĩa sĩ Phật tử hy sinh trong thời kỳ chiến tranh. Thể theo tâm nguyện cá nhân, xương cốt của 5 vị đã được quy tập, an táng trong vườn tháp của chùa. Đây cũng là nơi mà bất cứ phật tử, du khách nào cũng muốn ghé thăm mỗi khi có dịp để nghiêng mình tưởng nhớ tới những vị sư “Nhập thế ra trận” năm xưa. Ni cô mặc quân phục, mặc áo tứ thân trình diễn văn nghệ chẳng qua chỉ là nói lên hai nét văn hóa của dân tộc: quân phục tượng trưng cho sự hào hùng của nữ nhân Việt Nam trước nghịch cảnh của thời thế, tiếp nối tinh thần Trưng, Triệu, còn áo tứ thân nói lên nét duyên dáng của phái nữ Việt Nam. Phật Giáo nên hãnh diện về những đóng góp này thay vì chấp vào những hình thức bề ngoài chỉ có tính cách tượng trưng trong một màn trình diễn văn nghệ, và nên bỏ ngoài tai những lời phê bình nọ kia của những kẻ thiếu hiểu biết về truyền thống văn hóa dân tộc, và về tinh thần “tùy duyên bất biến” của Phật Giáo.

“Phật Pháp bất ly thế gian pháp”, cho nên người Phật tử phải tùy duyên tùy thời thế mà hành xử. Tác giả Đồng Ngọc Hoa viết: “Tu mà không xa rời trần tục, tu mà khi quốc gia có biến cố thì thiền sư, cư sĩ, tín đồ… đều quan tâm đến vận mệnh quốc gia, nghĩ đến sự hưng vong của chùa cảnh, xóm làng, đất nước. Thậm chí còn vui lòng dấn thân vào cuộc, kể cả xông pha trận mạc chém giết quân thù, giữ gìn cuộc sống thanh bình cho dân tộc.”

Chúng ta có thể đọc vài bài thơ nói lên tinh thần yêu nước của Phật Giáo trước nghịch cảnh ngoại xâm:

Cởi áo cà sa khoác chiến bào

Tuốt gươm bồng súng dẹp binh đao

Ra đi quyết rửa thù cứu nước

Vì nghĩa quên thân hiến máu đào.

Cởi áo cà sa khoác chiến bào,

Giã từ thiền viện lướt binh đao,

Câu kinh tiếng kệ chờ khi khác;

Cứu nước thương dân dễ đợi nào”

Nghe theo tiếng gọi của núi sông
Cà sa gửi lại chốn thư phòng
Xông ra trận tuyến trừ hung bạo
Thực hiện từ bi lực phải hùng

Sau đây là bài thơ của một sư ni:

“Cởi áo cà sa khoác chiến bào

Việc quân đâu có quản gian lao

Gậy thiền quét sạch loài xâm lược

[và loài theo gót quân xâm lược]

Theo gót Trưng Vương tỏ nữ hào”.

Nhận thức được truyền thống Phật Giáo yêu nước như vậy thì chúng ta phải thấy rằng, trong khối Phật Giáo gồm hơn 80% dân chúng, nếu có những cá nhân, Tăng cũng như tục, tham gia mặt trận Việt Minh, hay đảng Cộng sản, hay Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, hay Phản Chiến, trong bối cảnh lịch sử chống xâm lăng, đánh đuổi thực dân, giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước, thu giang sơn thu về một mối, thì đó cũng chỉ là vì lòng yêu nước, yêu dân tộc, là có chính nghĩa, là một điều vinh dự đáng khen. Điều rõ ràng là trong cuộc chiến chống Pháp, khi toàn dân kháng chiến thì đa số theo Phật Giáo và chắc chắn là cũng có không ít các tín đồ Ca-tô Giáo, vì Ca-tô Giáo ở Việt Nam cũng chiếm từ 5% đến 7% dân chúng.

Đạo Phật đi vào cuộc đời, tôi thấy chuyện các Ni Cô mặc quân phục hay áo tứ thân để trình diễn văn nghệ chẳng có gì đến nỗi làm cho dư luận ồn ào như BBC đưa tin, hay ‘phản cảm’ và ‘báng bổ Phật giáo’ như có người, vì thiếu hiểu biết về Phật Giáo, nên phê phán như vậy. Tất cả những nhận định tiêu cực về chuyện này mà BBC tiếng Việt đưa lên đều phản ánh những tình cảm vô trí của một số người thiếu hiểu biết. Họ hiểu biết rất hời hợt về Phật Giáo, chỉ nhìn thấy bề ngoài, không nắm được ý nghĩa đàng sau những màn trình diễn văn nghệ, không ý thức được triết lý Nhị Đế của Phật Giáo, họ cho rằng Phật giáo phải như thế này, thế nọ, theo quan điểm hẹp hòi của họ.. Đạo đức tôn giáo đâu có nằm trên mấy bộ quần áo. Tây phương cũng có câu “Bộ áo không làm nên thầy tu” (L’habit ne fait pas le moine), thầy tu đây là thầy tu Ca-tô. Cho nên, đừng có vội vàng đánh giá dựa trên bề ngoài.

Phật Giáo không nên thắc mắc và cảm thấy khó chịu trước những lời chỉ trích vô trí về cuộc trình diễn văn nghệ của các Ni Cô, và các Ni cô nên cảm thấy mình đã có vinh dự được đóng góp nghệ thuật trong những màn trình diễn có nhiều ý nghĩa về lịch sử cà văn hóa Việt Nam.

Mong rằng Thượng tọa Thích Huệ Minh, phó Ban trị sự Phật giáo huyện Bình Chánh, hãy dũng cảm là theo lời nhận định của mình về những màn trình diễn văn nghệ: ‘mô hình thật hay… cần phải mở rộng trong mùa An cư kiết hạ những năm sau’.

Và cũng mong rằng Ni trưởng Thích Nữ Huệ Ngọc, viện chủ Chùa Pháp Hải, sẽ tiếp tục ‘vô cùng hoan hỷ’ về ngày ‘Ngày hội nữ tu’ này, cũng như về những “Ngày hội nữ tu” trong tương lai, và bỏ đi sự phiền lòng trước những dư luận ngu si vô trí!

TCN
(Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả)./. 

Xem nhiều

Tin liên quan

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM