Người Việt trở về từ cõi chết

19/11/2013 11:09

Siêu bão ập vào, căn nhà trọ của Nguyễn Hữu Đức ở Tacloban bị thổi bay. Anh chạy lên núi trú ẩn rồi chạy khắp nơi để tìm người anh trai thất lạc và lần tìm đường về nhà. Vào chiều hôm qua, Đức đã ở rất gần ngày về.

“Bão ập đến, em đang ở trong nhà trọ tại thành phố Tacloban. Chỉ vài đợt gió là nhà bị thổi bay và nước tràn vào. Em chạy ra ngoài, chạy theo sau những người Philippines”, gặp phóng viên PV tại trụ sở Đại sứ quán Việt Nam ở Manila vào chiều hôm qua, anh Nguyễn Hữu Đức dường như chưa hết bàng hoàng, kinh hãi.

Tôi hỏi lúc đó anh ta định chạy đi đâu. “Em cũng không biết nữa. Họ chạy đâu thì mình theo đó. Chạy miết, tới lúc gió ngớt thì thấy mình đang đứng trên núi. Nếu chậm chân, ở dưới kia là đã chết rồi, không bị gió quật, nhà sập thì cũng bị sóng cuốn”. Đức và những người dân địa phương cứ đứng mãi trên núi từ sáng sớm cho đến 14 giờ thì mới lần xuống thành phố. Lúc đó không còn đường mà đi, phải đi trên các tấm ván, thân cây. Nước ngập khắp nơi. “Em chạy theo dân địa phương tìm đến đồn cảnh sát và trụ sở chính quyền. Nhưng chính quyền cảnh báo có khi sóng biển lại đánh vào, nên mọi người lại lên núi. Người ngồi sát nhau, nép vào vách núi, ngồi lo sợ suốt đêm”.

Ông Dương Đình Chiên, Bí thư thứ nhất Đại sứ quán Việt Nam tại Philippines, trao giấy thông hành cho anh Nguyễn Hữu Đức (phải)

Đến sáng hôm sau, khi biết chắc mình còn sống thì Đức lại theo chân người dân địa phương xuống núi, trở về thành phố. Bản thân sống sót, nhưng lúc này Đức lại không biết người anh trai của mình tên là Cư đang lánh nạn ở đâu, còn sống hay đã chết. “Em chạy đi tìm khắp nơi. Thấy người chết nằm la liệt, nhà cửa đổ nát. Cả thành phố không còn gì. Em sợ kinh khủng. Không biết anh mình có nằm trong số những xác chết bên đường kia hay không”, anh Đức kể, người run lên vì xúc động.

Đến ngày thứ ba sau bão, anh Đức mới gặp được anh trai tại nhà một người bạn của Cư. “Hai anh em mừng không thể tả được luôn. Mấy ngày sau đó tụi em sống trong nhà người Philippines, nhờ họ ra ngoài kiếm thức ăn, nước uống về sống qua ngày. Rồi có gia đình người Philippines di tản xuống đảo Mindanao ở miền nam bằng xe. Hai anh em xin đi nhờ, nhưng chỉ một người đi được vì không có chỗ. Nên anh Cư đi. Lúc đó hai anh em dốc hết túi chỉ còn 5.000 piso (gần 2,5 triệu đồng), em cầm 2.000 ở lại, anh Cư cầm 3.000 đi”, anh Đức kể. Sở dĩ anh Cư về trước là còn giữ được hộ chiếu, trong khi anh Đức thì đã để mất. “Lúc bão vô, anh Cư nhét hộ chiếu vào quần lót nên còn giữ được. Bão xong, anh ấy lấy ra phơi”, anh Đức kể. Tôi hỏi lúc hai anh em chia tay là ngày mấy, Đức đáp: “Không biết nữa anh ơi. Sau bão thì em không biết gì ngày tháng luôn, sợ quá không biết gì luôn”.

Anh Cư xuống Mindanao, sau đó lên Manila và về Việt Nam an toàn, hiện ngụ tại P.Vĩnh Hải, TP.Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa.

Còn anh Đức ở lại Tacloban. “Tình hình kinh khủng lắm anh ơi. Mấy ngày đầu thì sợ bão lũ lại ập đến, sợ đói rét, mấy ngày sau thì sợ nạn cướp của, giết người. Em trú trong nhà dân địa phương, có đêm bọn trộm trèo nhà vào, sau đó em phải tới đồn cảnh sát ở”, Đức kể. Qua mấy ngày cầm cự, cuối cùng Đức đi nhờ một gia đình người Philippines lên thành phố Calbayog ở đảo Samar, rồi từ đấy đi phà sang đảo Luzon và tiếp tục đi xe đò lên Manila. “Đường đi cực lắm anh ơi. Mình đi nhờ xe người ta, mà xe thì không đủ xăng. Cả vùng không kiếm đâu ra xăng. Đi được một đoạn, gia đình người Philippines kia phải dừng lại kiếm xăng để chạy tiếp. Không biết bao nhiêu ngày mới tới được Manila”.

Lúc 11 giờ trưa 18.11, anh Nguyễn Hữu Đức từ thành phố chết Tacloban đến gõ cửa Đại sứ quán Việt Nam ở Manila. Tại đây, anh được Đại sứ Trương Triều Dương tặng quà, anh em cán bộ gom góp chút ít tiền để anh mua vé máy bay về nước. Đại sứ quán cũng tốc hành xác minh để làm giấy thông hành cho anh. Đến 14 giờ 30 chiều cùng ngày, ông Dương Đình Chiên, Bí thư thứ nhất, đã trao giấy tờ cho Nguyễn Hữu Đức.

Chúng tôi trò chuyện tới chập tối thì Đức xin phép đi tới nhà một người quen ở Manila. Anh nói: “Em không ngờ mình sống được tới ngày hôm nay. Em cảm ơn tất cả mọi người. Trên đường đi, em được người Philippines giúp đỡ rất nhiều. Họ tốt lắm. Về tới đây, đại sứ quán cũng tạo điều kiện và giúp đỡ. Cuối cùng em cũng sắp được về nhà”.

Gần 10 ngày thức trắng ngóng tin chồng

Hôm qua, liên lạc với chị Khương Thị Hiền (40 tuổi, vợ anh Nguyễn Hữu Đức) nghe giọng chị mừng rỡ trong điện thoại. “Đã 10 ngày nay đêm nào tôi cũng thức trắng vì cứ mong ngóng và lo lắng cho số phận của ảnh. May sao giờ biết ảnh bình an nên đêm qua tôi chợp mắt được”.

Vợ chồng chị Hiền và anh Đức đã sinh sống ở Philippines được 5 năm. Hai anh chị có với nhau được hai mặt con. Từ ngày có cháu thứ hai, chị Hiền mới về sống hẳn ở Nha Trang.

“Hôm thứ sáu bão vào tôi không nghĩ quét qua chỗ ảnh ở, đến chủ nhật lên mạng thì biết tin và cũng từ đó không liên lạc được với ảnh” – chị Hiền nhớ lại. Đó có thể coi là khoảng thời gian khủng hoảng nhất với người mẹ và hai đứa con thơ.

Một tuần lễ, được người anh rể của chồng là Nguyễn Hữu Cư thông báo là anh Đức còn sống, chị Hiền vẫn không tin đó là sự thật. “Lúc ấy, tôi nghĩ anh Cư gọi để an ủi tôi mà thôi”.

Anh Cư là một trong những người Việt đặc biệt về từ tâm bão Haiyan, khi cách đây 3 ngày anh bay từ Philippines về Việt Nam. “Khi ở sân bay, anh Cư nói tôi cứ gọi thử số của anh Đức xem sao vì đã tìm được ảnh. Tôi gọi thử thì ảnh bắt máy, mừng quá không biết nói thế nào”.

Chị Hiền cho biết thêm, hiện anh rể của anh Đức là Trương Quang Sỹ vẫn còn đang trong vùng nguy hiểm. “Vợ anh Sỹ là chị Nguyễn Thị Gái mấy ngày nay cứ nằm vật lên vật xuống vì lo cho ảnh. Nhờ nhà báo tìm cách nào để đưa anh Sỹ đến vùng an toàn” – chị Hiền cầu cứu.

Theo tìm hiểu của PV, hiện anh Sỹ đang ở Tanawan (cách Tacloban 30 km) và đang tìm mọi cách để di chuyển về thủ đô Manila. Hiện Đại sứ quán Việt Nam tại Manila đã tiếp nhận thông tin về anh Sỹ và đang tìm cách giúp đỡ.

(Thanh Niên)

Xem nhiều

Tin liên quan

Cùng sự kiện

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Video