Nạn nhân bị chặt tay không muốn tử hình Hồ Duy Trúc?

02/01/2014 10:05

Hiện giờ, chị chưa quyết định có xin giảm án cho Hồ Duy Trúc hay không nhưng sẽ bàn tính với gia đình và những bị hại khác.

Từng nghĩ đến chuyện xin giảm án

Phiên tòa xét xử tướng cướp Hồ Duy Trúc (20 tuổi) và đồng bọn đã kết thúc, trong đó, kẻ cầm đầu bị tuyên án tử. Đây được xem là mức án hiếm hoi đối với những vụ án cướp tài sản nhưng lại được sự đồng tình của dư luận.

Phiên tòa kết thúc nhưng sức nóng của vụ án vẫn không thôi sôi sùng sục.

Đã hơn 1 năm trôi qua kể từ ngày xảy ra vụ việc, nhưng đến giờ này chị Nguyễn Thị Ngọc Thúy, nạn nhân trong vụ án, vẫn còn bàng hoàng, ám ảnh khi nhớ lại.

Chị Thúy vẫn còn ám ảnh về đêm kinh hoàng bị bọn cướp chặt tay
Chị Thúy vẫn còn ám ảnh về đêm kinh hoàng bị bọn cướp chặt tay

Tuy nhiên, thấy mẹ của Trúc khóc vật vã, lòng chị lại xót xa. Lúc này, nhiều người hỏi và chị trả lời thực lòng: “Tôi vẫn còn 15 ngày kể từ khi phiên tòa để suy nghĩ lại. Các bị cáo gây tội thì phải nhận lấy mức án tương xứng. Tuy nhiên, cũng là một người mẹ, thấy mẹ của Trúc như thế tôi chịu không nổi”.

Chị cho biết, hiện chưa quyết định việc có xin giảm án cho Trúc hay không nhưng sẽ bàn tính với gia đình và những bị hại khác. Trong thâm tâm chị Thúy, không hề muốn tướng cướp bị tử hình vì tuổi đời hắn còn quá trẻ.

Đưa cánh tay đầy sẹo lên cho chúng tôi xem, chị Thúy cho biết, do cuộc sống vợ chồng không được hạnh phúc, ly dị từ khi con gái chưa biết đi. Chị đưa con về sống chung với cha mẹ ruột. Hàng ngày, đi làm thuê để kiếm tiền nuôi con. Từ khi vụ án xảy ra, chị dốc hết tiền để trải qua hai cuộc phẫu thuật, nhưng cánh tay “tàn phế” không cầm, nắm được bất kỳ thứ gì. Thậm chí, lắm khi thương con nhưng chị cũng không thể ôm vào lòng.

Bác sĩ khuyên chị Thúy nên đến trung tâm phục hồi chức năng để tập luyện cánh tay. Ban đầu cũng đến, nhưng thời gian gần đây, tiền đã hết, lại không có người chở đi nên chị chỉ ở nhà. Điều chị mong ước nhất hiện nay là phía các bị cáo sẽ bồi thường tiền để chị có chi phí tiếp tục chữa trị, lấy lại được phần đó chức năng của cánh tay. “Đó là mong ước của tôi, chứ cũng khó xảy ra lắm. Vì gia đình đều nghèo, các bị cáo lại bị tuyên mức án khá cao nên người nhà sẽ khó có thiện chí bồi thường”, chị chia sẻ.

Bài học về cách dạy con

Có lẽ, phiên tòa này sẽ kết thúc như hàng trăm, hàng triệu vụ án khác, nếu người nhà bị cáo không “quậy tưng” tòa, dùng nhiều lời, hành động sỉ nhục những người bảo vệ pháp luật. Đặc biệt, trong lúc tức giận, người nhà tướng cướp lớn giọng: “Nếu tao biết thằng Trúc bị tử hình thì tao đã đem theo dao chém chết con Thúy”.

Bên cạnh chị Thúy, còn hơn 10 người khác cũng là nạn nhân của băng cướp Hồ Duy Trúc.

Theo ý kiến của đại đa số người dân, bản án tử hình dành cho Hồ Duy Trúc là bản án phù hợp và xác đáng.

Sau khi phiên tòa khép lại thì những dư âm sau đó khiến nhiều người suy ngẫm và tranh luận nhiều hơn về cách hành xử của gia đình người thân của Trúc.

Mẹ Trúc không giữ nổi bình tĩnh khi HĐXX tuyên án tử hình dành cho Trúc
Mẹ Trúc không giữ nổi bình tĩnh khi HĐXX tuyên án tử hình dành cho Trúc

“Tao biết con tao bị tử hình thì tao chuẩn bị dao giết con Thúy tại tòa. Một lũ nhà giàu hùa nhau đẩy thằng Trúc bị tử hình, ai kêu đeo hột xoàn, đi xe tay ga chi cho nó chém”.

Phát ngôn này, có lẽ còn gây chấn động hơn. Và nó gần như giải thích lý do vì sao Hồ Duy Trúc lại có thể hành động dã man như vậy.

Chỉ một câu nói, ngắn gọn nhưng lại thể hiện đầy đủ bản chất về cách giáo dục con của người mẹ.

Đã có rất nhiều độc giả gửi thư về tòa soạn để bày tỏ quan điểm về bản án tử hình của Hồ Duy Trúc và những câu chuyện đằng sau bản án, đặc biệt là cách hành xử của gia đình Trúc tại phiên tòa. Có người cảm thông nhưng cũng có người lên án chỉ trích gay gắt cách hành xử của gia đình Trúc.

Nhiều ý kiến cho rằng, vì được giáo dục từ những suy nghĩ như vậy, chẳng trách cậu ta có thể ngang nhiên cầm dao mà chém người không gớm tay.

Một bạn đọc chia sẻ: “Gốc rễ ra sao thì cành lá như vậy. Tử hình cũng dễ hiểu thôi. Trưng cầu ý dân giờ chắc quá nửa tử hình là chắc”.

Một bạn đọc khác lại chia sẻ: “Không bàn luận gì về án tử hình, nhưng cướp của rồi lại chặt tay ngưoi ta thât là tàn nhẫn. Còn việc đe trả thù nạn nhân trước pháp luật thì càng không thể chấp nhận được”.

Tuy nhiên, cũng có bạn đọc chia sẻ: “Người ta nói hổ dữ cũng không ăn thịt con, bà mẹ chỉ hành sử theo bản năng để cứu đứa con mà mình mang nặng đẻ đau dù nó có là tướng cướp đi nữa thì Trúc vẫn là con của bà mẹ bất hạnh trên”.

Hồ Duy Trúc, có thể đã chẳng trở nên như thế này, nếu được chỉ cho cái sai từ những hành vi bạo lực của mình từ thuở bé. Một thanh niên mới hai mươi tuổi, không thể trở nên dã man như vậy chỉ trong một ngày, môt giờ, đó phải là kết quả của một chuỗi những hành động sai trái đã được bao che.

Lỗi nhỏ được bao che, theo tháng ngày sẽ trở thành những lỗi lầm lớn. Một hành động bạo lực được bao che, theo tháng ngày sẽ trở thành những hành vi bạo lực tàn ác và dã man hơn.

Nhìn một người mẹ già khóc lóc quỳ trước sân tòa án xin tha tội cho con ai cũng thương cảm , ban đầu cũng có người cảm thấy bản án tử hình dành cho Hồ Duy Trúc là khá nặng vì dù sao cũng chưa gây ra chết người .

Nhưng khi bản án tử hình được tuyên, chứng kiến gia đình Trúc làm loạn tòa án, họ chửi bới đe dọa các nạn nhân, rượt đánh luật sư và nghe những ngôn từ mà họ thốt lên, ai nấy đều ngỡ ngàng.

Vẫn biết mẹ nào chẳng thương con, nhưng thương thì cho roi cho vọt, dạy con điều hay lẽ phải để con nên người chứ không phải dung túng cho con làm điều sai trái. Thậm chí đến tận bây giờ khi con mình phạm tội mà người mẹ vẫn bao biện và đổ lỗi cho người khác?

“Con tôi chỉ chặt tay cướp của chứ đâu có giết người sao lại bị tử hình?”. Chính vì nhận thức sai lầm rằng chặt tay người khác chỉ bị đi tù nên Trúc và đồng bọn mới liên tục phạm sai lầm như vậy.

Chính sự giáo dục của gia đình không tốt đã khiến Trúc có những suy nghĩ sai lầm rồi xa chân vào con đường tội lỗi và hôm nay cũng chính họ lại khép cánh cửa hi vọng dành cho Trúc một lần nữa.

Đây cũng là bài học cho những bậc làm cha mẹ trong việc giáo dục con cái, đừng vì thương con không đúng mà làm hại con, đến khi khóc lóc van xin thì đã muộn.

(Đất Việt)

Xem nhiều

Tin liên quan

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM