Mồi ‘ruồi’ nhử ‘chuột’ sập bẫy

16/03/2015 18:07

Mạng xã hội với tốc độ tương tác và phạm vi giao thoa đa dạng rộng lớn, người chơi từ thông thái đến ngây thơ rất có thể bị ‘dắt mũi’ theo những cái bẫy như bẫy chuột. Một số người đã sử dụng truyền thông theo xu thế này để tạo ra những cái ‘bẫy’ dẫn dắt dư luận. Ví như câu chuyện về ‘con ruồi giá nửa tỷ’ chẳng hạn. Mồi nhử trong cái bẫy này là cụm từ ‘con ruồi’.

Câu chuyện ban đầu vốn dĩ nói về việc anh Võ Văn Minh – người phát hiện chai nước ngọt nhãn hiệu Number One mà anh ta bán cho khách hàng của mình có chứa một con ruồi (chai nước này sau khi đem đi giám định cho thấy có sự can thiệp của con người vào phần nắp chai làm nắp bị biến dạng. Đài THVN trong các bản tin phát trên VTV1, VTV9 ngày 8.2 đã chính thức công bố câu chuyện con ruồi trong chai nước là bịa đặt) đã giữ lại và âm thầm mặc cả với Tân Hiệp Phát số tiền 1 tỷ đồng (sau đó hạ xuống 500 triệu) để đổi lấy sự im lặng của mình.

Tuy nhiên, phía Tân Hiệp Phát không chịu thỏa thuận với anh Minh mà chỉ đồng ý bồi thường 2 thùng nước ngọt. Anh Minh nhất quyết không chịu và Tân Hiệp Phát buộc phải đưa hành vi của anh Minh ra ánh sáng. Một tờ báo liền chộp được tin này và nhanh nhảu giật tít ‘Một con ruồi… giá 500 triệu đồng’, cách viết không rõ ràng của bài báo khiến người đọc nghĩ rằng giữa Minh và Tân Hiệp Phát đã có thỏa thuận trước và Tân Hiệp Phát lật kèo báo Công an. Cùng với ngôn từ ‘lập lờ’ của người viết, sự việc nhanh chóng được bẻ lái thành Tân Hiệp Phát đã hành xử không đẹp khi “gài bẫy người tiêu dùng”, đẩy một nhân vật “thấp cổ bé họng” vào vòng lao lý để trốn tránh trách nhiệm với một sản phẩm bị lỗi. Nhiều trang báo, blog theo thói quen ‘Copy and Paste’ tranh thủ câu view, giật tít đủ kiểu. Cùng với đó là sự xuất hiện của một số facebook được đầu tư có chủ đích để kêu gọi tẩy chay hàng hóa của Tân Hiệp Phát,… đám cháy càng lúc càng lan rộng hơn. Một số sự việc tương tự khác cũng được thể lên báo, điểm chung là tất cả các vụ việc đều chỉ xảy ra ở khu vực phía Nam?

Dư luận đã bị dẫn dắt sa đà vào việc 'Tân Hiệp Phát 'gài' người tiêu dùng' mà quên mất rằng anh Minh vốn không phải là 'người tiêu dùng'. Đó chính là 'bẫy truyền thông mạng xã hội', thế là mọi người sập bẫy và bị dẫn dắt cho đến tận hôm nay.
Dư luận đã bị dẫn dắt sa đà vào việc ‘Tân Hiệp Phát ‘gài’ người tiêu dùng’ mà quên mất rằng anh Minh vốn không phải là ‘người tiêu dùng’. Đó chính là ‘bẫy truyền thông mạng xã hội’, thế là mọi người sập bẫy và bị dẫn dắt cho đến tận hôm nay.

Dư luận không rõ nội hàm câu chuyện thế nào, cũng chỉ nghe ngóng tin tức một chiều qua báo chí và trên mạng xã hội, ít nghe phía doanh nghiệp giải thích hoặc kết luận của cơ quan giám định rồi ào ào cho rằng, giữa Minh và Tân Hiệp Phát có sự thoả thuận, nên việc anh Minh bị khởi tố và bắt giam do bị gài bẫy…? Còn cách ứng xử của Tân Hiệp Phát là không chuẩn mực, thiếu đạo đức kinh doanh…, thậm chí còn bị cho là “tàn nhẫn” “ác độc” …?!

Trong rất nhiều tranh luận và buộc tội suốt hơn 1 tháng qua, hầu như mọi người đều bỏ qua hành vi phạm tội của anh Minh.

Ở góc độ pháp lý, luật sư Phan Vũ Tuấn phân tích và chỉ ra rằng, đây là cuộc giao dịch có dấu hiệu của hành vi cấu thành tội “Cưỡng đoạt tài sản” (theo Điều 135 Bộ luật hình sự).

Trên thực tế, anh Minh là nhà phân phối chai nước ngọt trên chứ không phải là người tiêu thụ cuối cùng. Theo luật sư Tuấn, anh Minh hoàn toàn có quyền yêu cầu Tân Hiệp Phát bồi thường thiệt hại nếu anh Minh bị thiệt hại từ việc sử dụng, tiêu dùng chai nước đó và đương nhiên là phải do lỗi của nhà sản xuất. Theo đó, anh Minh có quyền đưa ra yêu cầu bồi thường chính đáng và hợp pháp của mình. Hình thức có thể thông qua việc thương lượng hoặc khởi kiện ra tòa. Ngoài yêu cầu bồi thường thiệt hại về vật chất có căn cứ, anh Minh cũng có thể yêu cầu bồi thường một khoản tổn thất tinh thần hoặc sức khỏe, nếu có.

Tuy nhiên, anh Minh không phải là người tiêu dùng mà chỉ lợi dụng danh nghĩa người tiêu dùng để được hưởng lợi ích cá nhân. Một cá nhân, tổ chức được xem là người tiêu dùng, theo đúng quy định của Luật Bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng, khi và chỉ khi mục đích mua hàng hóa của họ chỉ nhằm sử dụng, tiêu dùng cho sinh hoạt cá nhân, gia đình, tổ chức. Trong khi anh Minh là người mua đi bán lại, có vai trò là người bán hàng trong chuỗi phân phối và cũng là người có trách nhiệm đối với người tiêu dùng, tương tự như trách nhiệm của người sản xuất (ở đây là THP). Do vậy nếu đứng ở góc độ người tiêu dùng để anh Minh đòi Công ty THP bồi thường thiệt hại với số tiền trên là không phù hợp cả về lý và về tình.

Có thể thấy dư luận đã bị dẫn dắt sa đà vào việc ‘Tân Hiệp Phát ‘gài’ người tiêu dùng’ mà quên mất rằng anh Minh vốn không phải là ‘người tiêu dùng’, cụm từ này đang bị đánh lận. Đó chính là ‘bẫy truyền thông mạng xã hội’, thế là mọi người sập bẫy và bị dẫn dắt cho đến tận hôm nay.

Tôi thực sự không hiểu tại sao chúng ta không nhìn vào các hoạt động của Tân Hiệp Phát mang về xã hội, cho đất nước nhiều tỷ hàng năm, hàng ngàn người lao động có việc làm, không có các thông tin về nợ thuế nhà nước hay nợ lương công nhân, các hoạt động từ thiện cho người nghèo, cho sinh viên, thiếu nhi… mà lại đi quan tâm và sa vào cái bẫy…’con ruồi’?

Thiết nghĩ chúng ta chớ nên sa đà và cái bẫy như những con chuột say mồi. Mình chẳng dám khuyên ai, nhưng qua câu chuyện “con ruồi” mình sẽ cảnh giác hơn để không tự biến mình thành… con chuột nhanh nhảu, ham mồi mà dễ sập bẫy!

Bạn đọc Phan Vinh

Xem nhiều

Tin liên quan

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Video