Chuyện thật như đùa: Chủ tịch xã bắt cả trẻ đang bú và người già 80 tuổi đóng tiền xây dựng nông thôn mới!

02/07/2018 12:53

Chuyện thật như đùa đang diễn ra ở xã Cẩm Minh (Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh). Theo đó Trẻ từ 6 tháng tuổi, người già dưới 80 tuổi, hộ nghèo ở đây phải đóng gần chục khoản cho thôn, xã để xây dựng nông mới. Nhiều gia đình phải đi vay mượn để nộp.

Theo phản ánh của người dân nơi đây, năm 2017, 2018, bình quân mỗi hộ nơi đây phải đóng từ 4-5 triệu đồng với hơn chục khoản. Đối tượng nộp gồm cả trẻ em từ 6 tháng tuổi trở lên, người già dưới 80 tuổi, hộ nghèo. Trung bình mỗi người ở xã Cẩm Minh mỗi năm đóng góp nông thôn mới gần 1 triệu đồng.

Hai cháu nhỏ của xã Cẩm Minh phải đóng hơn chục loại phí, quỹ xây dựng nông thôn mới
Hai cháu nhỏ của xã Cẩm Minh
phải đóng hơn chục loại phí, quỹ xây dựng nông thôn mới

Các khoản xã vận động đóng nộp: Quỹ đền ơn đáp nghĩa 1,1kg thóc/khẩu, quỹ phòng chống thiên tai 2,5kg/khẩu, thu đấu thầu đất 15kg/sào, đóng góp tiền mầm non 100.000 đồng/khẩu, tiền mở rộng đường làm trục chính 100.000 đồng/khẩu, thu dân quân 170.000 đồng/người.

Ngoài ra, thôn còn thu thêm các khoản như: Tiền làm đường, xây dựng nhà văn hóa, kênh mương nội đồng, tiền môi trường, tiền lấy nước, tiền đóng nộp sản lượng, tiền vận chuyển giống hỗ trợ hộ nghèo…

Đó là chưa kể đối với những hộ gia đình đông nhân khẩu, khi miếng ăn còn phải chạy vạy từng ngày, cây lúa, cây sắn còn phải trông vào ông trời thì số tiền nông thôn mới như một gánh nặng quá sức với họ.. Thế nhưng cứ đến hẹn lại nộp tiền, những hộ gia đình nghèo tại Hà Tĩnh lại phải chạy vạy đi mượn để đóng nộp cho chính quyền địa phương, nếu không sẽ bị nêu tên và tính phí trừ vào mùa sau.

Thậm chí, với hơn chục khoản đóng nộp là quá sức dân song cán bộ thôn, xã vẫn nhẹ tênh cho rằng, hợp lý, trên tinh thần dân chủ vì mục tiêu đưa xã về đích nông thôn mới. Thiết nghĩ, gánh nặng của người dân cũng nhờ một phần bộ phận quan xã ăn trên ngòi tróc chỉ biết đến bản thân mình như thế này.

Cái nghèo đè nặng trên vai, cái bụng lép kẹp vì đói, cái thùng gạo không còn một hạt, cái rương lúa giống cũng đã bị đem bán hết, ấy thế mà những người nông dân ấy vẫn phải muối mặt, năn nỉ đi vay để lấy tiền nộp phí nông thôn mơí. Bởi họ phải sống trong tập thể làng xã, cái loa xã sẽ réo tên hàng ngày nếu chưa đóng, những đứa trẻ sẽ bị trêu chọc nếu gia đình nó không đóng phí và cả chính những người trụ cột gia đình cũng không muốn cúi đầu khi đi ra đường chỉ vì lý do không đóng góp để “bê tông hóa” làng xã. Và cái lý do chính là họ không muốn bị làm khó làm dễ mỗi khi cần xin giấy tờ hay thủ tục hành chính gì đó chỉ vì chưa đóng tiền. Chua xót đến cùng tận!

Nông thôn mới ra đời với mục đích nâng cao đời sống của bà con, những con đường đất đỏ đã được thay bằng những con đường bê tông kiên cố; những cánh đồng “mẫu lớn”, những vùng chuyên canh được mở rộng; những ngôi nhà khang trang mọc lên… Thế nhưng nếu vì nó mà người dân phải mang lúa gạo, miếng ăn của mình để lát đường bê tông thì không thể chấp nhận được. Nông thôn mới để làm gì khi bê tông kiên cố bao quanh những mảnh đời rách nát như chị Dậu và Lão Hạc. Nông thôn mới để làm gì khi cán bộ làng xã ngày càng giàu lên còn dân nghèo thì ngày càng bần cùng hóa?

Bao nhiêu biệt phủ mọc ra, bao nhiêu tài sản tham nhũng vẫn không thu hồi được nhưng lại đi tận thu từng đồng nghèo của dân liệu có công bằng?

Bạn đọc Thu An

Từ khóa:
Xem nhiều

Tin liên quan

Cùng sự kiện

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM