Câu chuyện tình xúc động của nghệ sĩ hài Văn Hiệp

11/04/2013 11:32

Lần đầu tiên, câu chuyện tình xúc động của NS Văn Hiệp mới được tiết lộ qua tâm sự của bà Văn Thị Kim Dung, người vợ duy nhất của ông bấy lâu vẫn sống ở Đức.

Rụt rè mãi ở đầu ngõ tôi mới dám tiến về phía nhà của nghệ sĩ Văn Hiệp. Dù rất hâm mộ ông nhưng thật khó mở lời xin phép phỏng vấn gia đình vào lúc này, khi cả nhà đang bận rộn chuẩn bị cho lễ viếng – lễ truy điệu và đưa tang nghệ sĩ Văn Hiệp bắt đầu vào 10h sáng 11/04/2013. Chị Chiên, vợ anh Nguyễn Quốc Thắng, con trai đầu của nghệ sĩ Văn Hiệp hồn hậu mời tôi vào nhà. Bà Văn Dung (kiểu gọi tắt tên mình mà bà rất thích bởi nó gần với tên Văn Hiệp, chồng bà) đã nán lại trò chuyện với tôi.

Nghệ sĩ Văn Hiệp và bà Văn Dung thời trẻ
Nghệ sĩ Văn Hiệp và bà Văn Dung thời trẻ

Thật bất ngờ bởi không như những gì tôi đã đọc trên báo mạng suốt mấy ngày qua về hoàn cảnh riêng tư của nghệ sĩ Văn Hiệp, đặc biệt là về người vợ “biền biệt” ở nước ngoài của ông. Bà Văn Dung tự nhận mình nói chuyện bằng tiếng Việt Nam không được lưu loát, dù bà có đầy đủ vốn từ vì suốt từ năm 17 tuổi tới nay bà chủ yếu sống ở Đức.

Bà Dung kể: “Cách đây mấy ngày mình gọi điện về cho anh Văn Hiệp, mình bảo: Em về với anh nhớ! Anh ấy nói: Thôi, em đừng về nữa, cứ yên tâm vì các con chăm sóc anh rất chu đáo. Mình cũng mới sang Đức được một tháng thôi, Tết vừa rồi mình cũng về thăm chồng con, gia đình và chăm sóc anh ấy”.

Cuộc tình đến qua những cánh thư

Bà kể: “Lúc đó mọi người khen mình xinh và có nhiều báo đã đăng ảnh mình. Do hoàn cảnh gia đình, mình không được vào học ở trong trường phổ thông như các bạn cùng trang lứa mà phải học bổ túc ban đêm. Mình được thầy cô và các bạn khen là thông minh nên học gộp ba tháng một lớp và sau chín tháng hoàn tất chương trình lớp bảy. Mình đặc biệt có năng khiếu về ngoại ngữ. Anh Hiệp gặp mình khi đang theo học đàn chị dâu anh ấy, anh Hiệp hơn mình bốn tuổi. Chắc thấy mình hay hay nên anh ấy đã nhận mình là… em nuôi. Có lần anh ấy đã nắm tay dắt mình vào Tràng Tiền ăn kem.

Sau đó, gần tới sinh nhật tuổi 18 mình sang Đức học Thiếu sinh quân. Bắt đầu thời gian này thì bọn mình yêu nhau, tình yêu vô cùng ngọt ngào, lãng mạn và chân thành. Anh Hiệp nói rất nhớ hình ảnh cô bé buộc tóc hai bên, mặc váy ngắn hở cặp đùi ếch đáng yêu. Vì là mối tình đầu tiên, mà ngày đó mình… tồ tệch lắm, nhận ra mình yêu anh ấy quá nên viết thư về bảo: ‘Ba phải lên ngay nhà anh Hiệp đi’. Ba viết thư sang bảo: ‘Con trai người ta phải đến nhà con gái thưa chuyện chứ ai lại nhà gái đến nhà trai bao giờ'”.

Tình yêu và những sóng gió không ngờ

“Mình tự hào rằng, dù mình ở nước ngoài, mình vẫn có một người chồng tử tế và đàng hoàng, vẫn đang ở nhà chăm nuôi con và chờ vợ. Bởi vì 10 cặp sang Đức thì tới 9 cặp tan vỡ bởi vợ hoặc chồng hoặc cả hai phản bội nhưng cặp Văn Dung – Văn Hiệp thì không thế. Bạn bè ở Đức ai cũng hiểu nên khi anh Hiệp mất dường như tất cả những người bạn ở Đức gọi điện tới chia buồn với mình. Cho tới bây giờ, về những giá trị vật chất thì mình chưa được hưởng gì từ anh ấy, nhưng mình được hưởng sự chân thành và tử tế của chồng. Anh ấy đã một mình nuôi dạy các con khi mình ở xa. Mình vô cùng biết ơn anh Hiệp”.

Bà Dung sang Đức học vào năm 1964 thì năm 1972 về nước làm đám cưới với Văn Hiệp.

Rồi khi bé Thắng được 6 tháng, bà Dung bị rơi vào trạng thái trầm cảm. Có lần đã ngã lăn từ trên cầu thang tầng 2 xuống tận dưới sàn và phát âm toàn bằng ngoại ngữ. Cả nhà nghĩ bà bị tâm thần, đã đưa vào Bệnh viện Bạch Mai và sau đó đưa sang Trâu Quỳ. Ở đó họ cho bà uống thuốc an thần triền miên. Có lần Văn Hiệp sang thăm, nhìn thấy vợ cứ thò tay qua cửa sổ xin kẹo ăn, ông nằng nặc xin bác sĩ đưa vợ về nhà. “Trên đường đi anh ấy như mụ mị cả người, cứ cắm cổ đạp xe trong khi mình uống thuốc an thần, ngồi sau xe đung đưa buồn ngủ lịm cả người đến nỗi tới đầu cầu Long Biên thì tôi rơi khỏi xe lúc nào anh ấy không biết, mình cũng không biết luôn. Chắc anh ấy đi được một đoạn xa thì người ta gọi mới biết và quay lại ôm chầm lấy vợ. Chuyện tình yêu của bọn mình sâu nặng như vậy đấy nên dù có phải xa anh Hiệp cũng chưa khi nào mình quên được anh ấy mà nghĩ tới việc quan hệ hay yêu thương người khác”, bà Dung kể.

“Chúng tôi buộc phải xa nhau bởi sau khi sinh ba năm hai đứa con và dốc toàn bộ tiền tích cóp được cùng số tiền ba mẹ cho, để mua nhà ở riêng, kinh tế gia đình cạn kiệt. Thời đó cả nước khó khăn, đói khổ.

Sau đó, tôi và anh Hiệp bàn bạc để tôi sang Đức, đi lao động xuất khẩu, làm phiên dịch kiếm tiền. Lúc tôi đi cháu Thắng mới được 8 tuổi và cháu Vân 5 tuổi. Đi rồi về và tới năm 1991 lại đi tiếp. Sau đó thì mình phải chấp nhận tị nạn và không được về Việt Nam, phải nhập quốc tịch ở đó và đấy là lý do vì sao hai vợ chồng phải xa nhau biền biệt như vậy.

Cho tới nay, dù anh ấy đã ra đi và trong cảm giác đau buồn tôi vẫn cảm thấy thanh thản bởi mình và anh ấy luôn tự hào về nhau. Cho tới trước lúc lâm chung ba ngày, bọn tôi vẫn khẳng định được tình cảm chân thành dành cho nhau, đó là điều mà có lẽ không ít cặp vợ chồng có ở gần kề nhau cũng không có được”.

(BAFO)

Từ khóa:
Xem nhiều

Tin liên quan

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM